Việt Nam: Hợp pháp hóa m.ại d.âm các luật sự nói gì

Liên quan đến việc nên hay không coi mại dâm là một nghề được dư luận quan tâm bàn luận trong thời gian qua, Luật sư Trương Anh Tú (Đoàn Luật sư Hà Nội) cho rằng, nếu mại dâm được hợp pháp hóa chỉ làm phức tạp thêm lĩnh vực nhạy cảm này và làm gia tăng tệ nạn buôn bán phụ nữ, trẻ em.

Luật sư Trương Anh Tú cho rằng: Hợp pháp hóa mại dâm sẽ làm gia tăng nạn buôn bán phụ nữ, trẻ em.
Luật sư Trương Anh Tú cho rằng: Hợp pháp hóa mại dâm sẽ làm gia tăng nạn buôn bán phụ nữ, trẻ em.

Theo luật sư Tú, để hợp thức hóa mại dâm thì việc sửa các điều luật hay bỏ các điều luật trong Bộ Luật hình sự (BLHS) về các tội danh liên quan đến mại dâm không khó. Tuy nhiên, dư luận hiện nay đang có hai luồng quan điểm ủng hộ hợp pháp hóa mại dâm và không đồng ý hợp pháp hóa mại dâm.

“Hợp pháp hóa mại dâm không thể giúp kiểm soát được mại dâm mà chỉ khiến nó tràn lan thêm. Tiền thuế mà Nhà nước thu được rất ít, trong khi chi phí bỏ ra để duy trì hệ thống “phố đèn đỏ” và y tế cho gái bán dâm, cũng như truy quét các loại tội phạm như ma túy, trộm cướp, cờ bạc… lại rất lớn” – luật sư Tú phân tích.

Cũng theo Luật sư Tú, việc hợp thức hóa mại dâm sẽ làm gia tăng nạn “mại dâm chui, gái đứng đường” không giấy phép do gái bán dâm không muốn phải nộp thuế và bị quản lý, kéo theo đó là bạo lực đường phố và làm giả giấy phép.

Việc này sẽ dẫn đến tồn tại song song “mại dâm hợp pháp” và “mại dâm bất hợp pháp” làm cho quản lý càng rắc rối hơn vì khó có thể xác minh gái mại dâm có hay không có giấy phép hành nghề, giấy phép đó là thật hay giả.

“Với quan điểm của một luật sư, tôi ủng hộ những người không đồng ý hợp pháp hóa mại dâm. Theo tôi, thực tế xã hội Việt Nam hiện nay, nếu hợp pháp hóa mại dâm, sẽ không khiến việc quản lý được tốt hơn, mà chỉ làm phức tạp thêm những “vấn nạn” của hoạt động mại dâm” – Luật sư Tú nói.

Luật sư Tú cho rằng, có một số người đang có những hiểu lầm dẫn đến ngộ nhận rằng hợp pháp hóa mại dâm là đúng đắn và cần thiết để quản lý và bảo vệ phụ nữ, ngăn ngừa tệ nạn xã hội. Ở một khía cạnh khác, hợp pháp hóa mại dâm cũng cho thấy không vì sự phát triển của phụ nữ nói chung; bởi vì, có khả năng khiến những em gái đang ở tuổi đến trường (nhận thức chưa đầy đủ), đặc biệt các em gái thuộc các gia đình có kinh tế khó khăn, sớm xa rời sách vở, học hành… để lựa chọn “nghề nghiệp” này.

Luật sư Tú lo ngại, hợp pháp hóa mại dâm, cũng làm gia tăng tệ nạn buôn bán phụ nữ trẻ em. Cũng cần lưu ý đến khả năng một bé gái bị bắt cóc, bị đánh đập và bắt tiếp khách; sau đó, các đối tượng tội phạm khống chế bé gái này, bắt viết đơn gia nhập đường dây “hành nghề” của chúng; đến khi gia đình đi tìm, phát hiện cháu bé đang trong “nhà thổ”, thì các đối tượng “quản lý” đưa ra giấy cam kết tự nguyện gia nhập đường dây “hành nghề” mà cháu bé (bị ép buộc) viết. Lúc này pháp luật cũng sẽ… bó tay. Thế nên, đừng nghĩ rằng hợp pháp hóa mại dâm lại có thể bảo vệ tốt hơn cho phụ nữ.

“Vấn đề “hợp pháp hóa mại dâm” nếu chỉ đặt mình ở vị trí của người mua dâm, thì có nghĩa rằng bản chất sự “ủng hộ” đó là ích kỷ – vì nhu cầu bản thân, chứ không vì lợi ích chung và sự phát triển của xã hội” – Luật sư Tú nêu quan điểm.

Nguyễn Dương

Xem thêm: 

Hợp pháp hóa mại dâm: ‘Tháo xích’ cho dục vọng hay câu chuyện ít biết về chữ ‘dâm’

“Chơi gái! Hai chữ đó đựng bao nhiêu ý khinh nhờn đối với đàn bà, bao nhiêu nông nỗi lụn bại của đàn ông. Phải biết và hiểu rõ ràng rằng chính đàn ông đi chơi gái là bị sã ngã đó” – (Trích Trai nước Nam làm gì).

Đó là lời cụ Hoàng Đạo Thúy dạy con trai mình, cũng là trao cho thanh niên cùng thời một lời nhắc nhở, cảnh tỉnh. Trong lúc đang tranh luận với nhau về việc nên hay không nên hợp pháp hóa mại dâm, liệu có ai còn lo âu rằng việc tạo điều kiện để con người phóng túng dục vọng sẽ đem lại điều gì hay không?

Chẳng hiểu từ bao giờ người ta cứ tự đặt ra một loại quan niệm rằng nhu cầu sinh lý là không thể ức chế được. Cũng lại tự thôi miên nhau rằng khi “mỡ dâng lên tới miệng mèo” mà không làm gì thì là có vấn đề về sinh lý, là không phong độ, thiếu bản lĩnh đàn ông…

Vậy nhưng người xưa, hẳn cũng vẫn là đàn ông phong độ mà lại coi việc tiết chế được dục vọng là bản lĩnh hơn cả. Các cô nương đều kính phục bậc quân tử có thể giữ vững bản thân. Khắc chế được “con thú” trong mình trước tiên thì mới làm được bậc đại trượng phu chí khí, thì mới có thể lập đức, lập công, lập ngôn ở đời.

Nam tử thanh cao không những được người đời ngưỡng mộ mà còn khiến Trời Đất chứng kiến cũng phải gật đầu tán thưởng: “Tâm như cành cây khô hoàn toàn vô dục, thì quỷ Thần đều cùng kính phục” – (Hán Chung Ly).

Người quân tử xưa trọng nhân nghĩa, tu dưỡng bản thân không hoang dâm loạn sắc, như thế đã rất gần với Đạo. (Ảnh: Pinterest)

Tại sao cùng là một việc, giữa vợ chồng với nhau thì không gọi là “dâm”, mà những trường hợp còn lại thì đều được gọi là “dâm”?

Cùng xem lại nguồn gốc của từ này trong tiếng Hán chính thể giàu nội hàm mà trong mỗi chữ đều có một bài học đạo đức chuẩn xác cho tới ngày nay. Chữ dâm (淫) có bộ thủy thể hiện sự đầy tràn, dư thừa, phàm cái gì quá thì đều gọi là dâm. Nghĩa là tự nhiên cho con người chức năng đó chỉ là để thực hiện việc duy trì nòi giống. Vượt ngoài mục đích đó thì là thừa, là quá mức, là dâm.

Khi đã vượt quá mức cho phép, dễ thành bừa bãi, phóng túng thì sẽ dẫn đến tà. Nên từ dâm còn có một nghĩa khác là tà, là không chính.

Thế nên người đàn ông, đàn bà làm cái việc tưởng là để thỏa mãn nhu cầu sinh lý mà ngoài vòng cưới gả thì là dâm, là việc làm sai trái với đạo của Đất Trời.

Dù có là quan hệ với người vợ tương lai nhưng chưa cưới hỏi, tình một đêm, thủ dâm hay cả việc có trao có múc như mua dâm. Trai gái cứ giao tiếp vô lễ, nằm ngoài việc chỉ nên có giữa vợ với chồng thì đều gọi là dâm.

Do đó, quan niệm “thỏa mãn nhu cầu sinh lý” là một sự nhầm lẫn hay ngộ nhận nguy hiểm. Khả năng sinh lý đó là để thực hiện chức năng duy trì nòi giống. Khi không để phục vụ thiên chức thì cũng không thể nói đó là vì nhu cầu sinh lý được. Không có cái gọi là nhu cầu sinh lý của tự nhiên, chỉ có nhu cầu phóng đáng, bừa bãi, vượt quá thiên chức của con người mà thôi.

Vì thế, với người xưa, mọi hoạt động để thỏa mãn dục vọng ngoài vòng vợ chồng đã cưới gả thì đều là tà dâm, bất chính.

“Quân tử không hư hành, đã hành thì phải chính” – quân tử không hành động tùy tiện, làm gì cũng phải suy xét kỹ lưỡng, không gây phương hại cho người khác. Vậy đã là quân tự, đại trượng phu, thì không… “chơi gái”, đó chẳng phải là không chính, là “hư hành” là gì.

Người xưa coi lễ tiết gia đình làm trọng, mọi quan hệ nam nữ bên ngoài đều là tà dâm vô Đạo. (Ảnh: Kienthucnet.vn)

Hơn nữa, như cụ Hoàng Đạo Thúy có răn dạy con trai mình, việc quan hệ với gái mại dâm đừng tưởng là không có gì sai quấy, thật ra lại không khác gì việc hành ác như thế này:

“Người ta đã một hai nhầm nhỡ rồi, có người cứ ngỡ rằng đi lại với người ta, không phải hối hận gì nữa, đó cũng là nhầm, vì có khác gì người ta đã ngã xuống giếng sâu mà ta còn đổ thêm một ít đất nữa”.

Phần lớn các cô gái phải bán thân xác mình đều là vì không còn lựa chọn nào khác, vì hoàn cảnh xô đẩy hay thậm chí bị lừa đảo, ép buộc. Họ đã như ngã xuống giếng sâu rồi, anh đi mua dâm, thì có khác gì đổ thêm một ít đất xuống cái giếng chôn vùi họ.

Còn đối với những cô gái hiện đại, tự chọn con đường này vì lười lao động, ham bạc tiền thì người ta cũng đã lầm rồi. Cụ Thúy dạy rằng mình chẳng làm cho người ta tỉnh thì thôi, “chẳng chung sức mà gột rửa cho văn minh cái vết nhơ ấy. Chớ lại theo vào ư? Đò thủng ta còn bám vào, bẩn phẩm cách ta, phá cái lạc thú của Trời Đất cho ta vốn vì bụng hiếu sinh” (ý là cái lạc thú này được ban cho là để nối dõi tông đường, duy trì nòi giống – người viết).

Phận gái mỏng manh, biết sa chân vào chốn phong trần đã là tự trói không còn đường lui. (Ảnh: Pinterest)

“Vạn ác dâm vi thủ”: Nếu đúng là chữ “dâm” đã phân tích ở trên, thì chắc hẳn rất nhiều người đang làm điều ác nhất trong các điều ác

Trong dân gian cũng lưu truyền câu nói “vạn ác dâm vi thủ” (tạm dịch: trong vạn điều ác thì dâm đứng đầu), vì suy nghĩ tà dâm vừa nảy ra thì cũng kéo theo các loại suy nghĩ xấu xa khác tới, đầu óc mụ mị, mơ hồ, còn có thể suy nghĩ được điều gì tốt đẹp đây?

Trong vạn điều ác, dâm đứng đầu cũng vì quả báo cho việc này là nặng nề nhất. Người thời xưa cho rằng, khởi tâm sắc dục đã là có tội, huống hồ là kẻ phạm tội tà dâm thì ác nghiệp càng nặng, không thể chạy thoát khỏi báo ứng.

Kẻ đó không chỉ gặp tai họa vào thân mà còn ảnh hưởng đến con cháu, quả báo không chỉ ở đời này mà còn bao nhiêu kiếp về sau. Đã có rất nhiều câu chuyện lịch sử về báo ứng tội tà dâm thậm chí chỉ là một ý nghĩ bất chính thôi cũng chạy không thoát. Thế nên người xưa rất tin vào nhân quả báo ứng đối với những suy nghĩ và hành động phạm phải giới sắc, và chính vì thế họ có cái để ước thúc bản thân mình.

Tiêu chuẩn đạo đức về phương diện này tại phương Đông, phương Tây đều rất nghiêm khắc. Như Chúa Jesus đã nói: “Các con nghe thấy có lời rằng ‘bất khả gian dâm’, chỉ là ta muốn nói cho các con biết, phàm mà thấy phụ nữ liền động niệm dâm dục, người này trong tâm đã phạm tội gian dâm với cô ta rồi”. Năm điều cấm kỵ lớn của Phật Thích Ca Mâu Ni trong đó cũng có một điều là “giới tà dâm” (cấm tà dâm). Tất cả những lời răn dạy, cảnh tỉnh đều nhằm mục đích là bảo hộ con người mà thôi.

Các kiến thức y học Đông Tây kim cổ đều khẳng định rằng việc phóng túng, sinh hoạt không lành mạnh, vô độ có thể ảnh hưởng tới tinh khí hay thể lực của con người. Vì thế, tiết chế sắc dục là để con người dưỡng sinh khí. Hơn nữa là để tu đức, duy trì lối sống và tư duy lành mạnh, trong sáng.

Từ đó giúp giữ gìn xã hội trật tự, có quy củ. Trong đó con người đối với nhau có lễ tiết, trước sau. Tự khắc sẽ ít đi những chuyện tệ nạn ảnh hưởng tới đời sống gia đình và những câu chuyện thương tâm chỉ vì một chữ dục. Lúc đó chẳng cần phải đưa vào quản lý cái chuyện phòng the ấy, tệ nạn tự khắc cũng giảm đi.

Vạn ác dâm vi thủ, con người chọn tà ma hay làm người chân chính là tự mình chọn. (Ảnh: Pinterest)

Vậy chúng ta thử so sánh xem, một xã hội đề cao và thực hành theo tiêu chuẩn đạo đức truyền thống một cách thực chất và từ bi, không có những sự kích động và kiếm lời từ dục vọng. Mọi người đều có trách nhiệm với từng lời ăn tiếng nói, hành vi của mình, tránh khởi tâm sắc dục cho cả bản thân và người khác.

Và một xã hội hợp pháp hóa mại dâm, cho phép một nhóm người nhất định được tiếp cận những vấn đề nhạy cảm một cách tùy ý. Nhưng thực chất lại là sự “tháo xích” cho dục vọng tăng cao dưới chính sự bảo trợ của luật pháp. Với việc kiểm soát và xử lý hậu quả còn chưa biết có thật sự hiệu quả hay không. Đâu sẽ là một xã hội có vẻ an toàn hơn?

Thuần Dương