Cô bé 7 tuổi dùng tiền giả mua bánh nhưng ông chủ không tố giác, 18 năm sau gặp lại, ông chủ cảm ơn cô

“Chú ơi bán cho con 4 cái bánh xèo, đây là 20 nghìn tiền bánh ạ”, cô bé 7 tuổi đứng trước gian hàng bán bánh xèo Liên Hoa nói chuyện với ông chủ cửa hàng.

(Ảnh minh họa)

“Đây bánh xèo của cháu đây, về nhà nhớ ăn luôn cho nóng nhé”, ông chủ quán cũng vui vẻ bán hàng cho cô bé.

Cô bé ngay lập tức đặt tiền vào hộp trước cửa quán rồi cầm bánh xèo nhanh chóng rời đi.

Cô bé vừa rời đi, một khách hàng thân thiết của quán nhịn không được mới chạy ra nói: “Tuấn à, cậu ngốc thật hay ngốc giả thế, chẳng lẽ cậu không biết tiền của con bé là tiền giả”.

Ông chủ Tuấn chỉ cười rồi nói: “Con bé đã đến cửa hàng tôi mua bánh vài lần rồi, tôi biết tiền đó không phải là tiền thật chứ”.

“Thế mà cậu còn bán cho nó, nếu là tôi lần thứ hai quay lại, tôi đã cho nó một trận, chừa cái tội tí tuổi mà đã lừa người lớn”.

Tuấn chỉ cười nói, “Con bé tôi cũng quen” Nói rồi ông thở dài, số nó cũng khổ.

(Ảnh minh họa)

Tuấn thuê gian hàng nhỏ này 7 năm về trước. Quê của ông ở một ngôi làng nhỏ trên núi cách thị trấn 5km. Làng cách xa thị trấn, mà còn thiếu nước sạch sinh hoạt nữa, đây là ngôi làng miền núi nghèo nhất trong thị trấn.

Trong làng có một người phụ nữ tên là Sen, nhắc đến cô những người trong làng đều lắc đầu thở dài. Trước đây Sen cũng có một gia đình hạnh phúc, chồng làm nông và 1 con trai, 1 con gái đều rất đáng yêu, nhanh nhẹn.

Mùa đông năm đó, ngôi làng mưa phùn gió bấc hơn nửa tháng, các trường học đều đóng cửa, và các con đường vào làng dường như bị đóng kín. Ngày hôm đó mưa to, chồng Sen vẫn kiên quyết vào thị trấn làm công, không may bị rơi xuống vách núi, qua đời. Lúc đó, con trai Sen mới được 3 tuổi, con gái thì mới sinh.

Sen gặp cú sốc quá lớn lại vừa mới sinh nên đầu óc trở nên không được bình thường, mơ mơ tỉnh tỉnh. Con trai Sen cũng trong mùa đông năm đó, trượt chân ngã, bị khuyết tật cả đời ở chân. Nhờ có sự giúp đỡ của những người trong thôn, hai đứa bé mới có thể sống tiếp. Sau này con gái được chuyển lên thị trấn sống với dì.

Sau khi Tuấn mở quán bán bánh xèo cũng thường xuyên về nhà, biết được tình hình của gia đình nhà Lan, ông cũng rất thương xót. Đứa bé mỗi lần đều dùng tiền giả mua bánh xèo chính là con gái Lan chính vì thế, ông cũng chẳng bắt bẻ gì.

Những năm qua công việc làm ăn của Tuấn không phải quá lớn nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, chính vì thế ông cũng muốn giúp đỡ gia đình bất hạnh này.

(Ảnh minh họa)

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã 18 năm sau. Tuấn từ một người đàn ông trung niên đã trở thành một ông chú đầu hai thứ tóc. 3 đứa con của ông cũng đều đã trưởng thành. Năm nay con trai thứ 3 của ông Tuấn cũng đậu vào một trường đại học có tiếng. Ông và vợ vừa mừng vừa lo, mừng vì cả 3 con của ông đều đỗ đại học, rạng danh dòng họ, lo vì, con trai cả, con trai hai hai ông bà phải chật vật lắm mới lo được cho chúng học đại học. Bây giờ đến con thứ 3 vào đại học, học phí lại cao như thế không biết lo cho nó thế nào đây. Ngày nhập học của con càng đến gần nhưng tiền đóng học cho con vẫn chưa lo đủ. Một hôm có một cô gái xinh đẹp đến cửa nhà ông Tuấn mua bánh xèo, nhìn thấy ông còn cười vui vẻ gọi “Chú” rất ngọt, cô còn gọi rất nhiều bánh xèo. Ăn xong cô bé còn nói, hơn mười mấy năm không ăn mà hương vị bánh xèo vẫn thơm ngon như xưa. Trước khi đi cô bé còn lấy ra một bao lì xì lớn nói với ông Tuấn, mình chính là cô bé trước đây thường xuyên dùng tiền giả đi mua bánh xèo. Nói rằng lần này đến muốn cảm ơn công ơn của ông, cô bé đi rồi ông Tuấn mở bao lì xì bên trong có hơn 10 triệu tiền mặt.

Ngày hôm đó thực ra cô bé cũng nghe được câu chuyện của và ông khách, cô bé biết thì ra ông Tuấn đã sớm biết nhưng không tố giác mình. Trong lòng vô cùng cảm động và tự hứa với mình sẽ báo đáp công ơn của ông.

Ông Tuấn nghĩ đúng là ở hiền sẽ gặp lành, lúc đó, ông tốt bụng giúp đỡ cô bé, bây giờ, khó khăn mới nhận được sự giúp đỡ của cô bé.

Cô bé còn nói thêm, mẹ cô bé từng dạy cô, có ơn nhất định phải đền đáp.

Ngọc Mẫn